
ĐÊM HẠ BUỒN
(Thành kính phân ưu cùng nhà thơ Phong Tâm)
Sông Hàm Luông lững
lờ như ngưng chảy
Đất Cái Mơn sầu
mộng kể từ đây
Đêm hạ buồn ! đẫm
lệ ngút trời mây
Một cánh hạc vút
bay về tiên cảnh!
Có nhà thơ ngậm
ngùi trong hiu quạnh
Khóc âm thầm đêm
gối lẽ chăn đơn
Những vầng thơ như
nức nở nhiều hơn
“Vượt sông vắng
mượn kim về khâu áo…”!
Đâu dám trách luật
xoay vần con tạo
Chỉ ngở ngàng hiền
nội vội ra đi
Phút chia ly chẵng
biết nói điều gì
Chỉ cầu nguyện
người đi nhiều an lạc !
PHÚ THẠNH
5/5/2016