
NHỚ ANH PHÚ THẠNH
Ngày anh xa, mưa buồn giăng ngập lối
Cơn gió chiều ủ rủ, mây biếng trôi
Vành Khuyên gọi bạn, lời thương ai oán!
Như thầm hiểu em, hoa tím bồi hồi
Cơn gió chiều ủ rủ, mây biếng trôi
Vành Khuyên gọi bạn, lời thương ai oán!
Như thầm hiểu em, hoa tím bồi hồi
Ngày anh xa, cầu tre quên lắc lẽo
Nắng quên hoài , vệt cuối bóng người theo
Lá thầm thì, tiễn anh trong lưu luyến
Áo trắng bay mấy ngỏ mãi vòng vèo!
Nắng quên hoài , vệt cuối bóng người theo
Lá thầm thì, tiễn anh trong lưu luyến
Áo trắng bay mấy ngỏ mãi vòng vèo!
Thế là hết, đâu thơ anh bay bỗng?
Những sáng , chiều cùng ngắm bầu trời trong
Đâu những buổi cà phê quên lúc về?
Còn đâu nữa khoảng đời anh thong dong?
Những sáng , chiều cùng ngắm bầu trời trong
Đâu những buổi cà phê quên lúc về?
Còn đâu nữa khoảng đời anh thong dong?
Bè bạn quanh anh , giờ, luôn tiếc nhớ
Đốt cho anh nén nhang, dạ thẩn thờ
Nhìn di ảnh người đi , lòng đau xót
An nghỉ nhé anh, cõi xa mịt mờ!
Đốt cho anh nén nhang, dạ thẩn thờ
Nhìn di ảnh người đi , lòng đau xót
An nghỉ nhé anh, cõi xa mịt mờ!
Uyên Thụy Vũ Tuyết Hoa